Diễn viên:
Soạn giả :
Nội dung :

Sau khi giết Đổng Trác, Lữ Bố nghiễm nhiên chiếm được Điêu Thuyền và rước nàng về làm thứ thê. Với sức mạnh khó ai bì Lữ Bố cùng với binh khí Phương Thiên Họa Kích, Ngựa Xích Thố, như mãnh hổ tả xung hữu đột vạn người không địch nổi. Thêm Trần Trung và Trương Liêu phò tá nên ai cũng phải kiêng nể.

Với uy danh của Lữ Ôn Hầu thì ai ai cũng đều muốn lôi kéo về phe mình, nhưng với bản tính khôn ngoan của mình hắn luôn đứng ở cửa giữa làm “ngư ông đắc lợi”. Hắn ngỡ rằng bây giờ mình đã là chúa tể một phương nên chẳng màng đến quân sự. Lúc đang dầu sôi lửa bỏng khi những người từng nhờ vả hắn đã trở mặt về phe của Tào Tháo thì Lữ Bố vẫn say sưa bên cung đàn điệu nhạc và vòng tay của mỹ nhân Điêu Thuyền.

Dưới ánh trăng mờ mờ nhân ảnh, có hai con người đang vui say trong men rượu lẫn men tình, bàn tay ngọc ngà nâng cúc tửu, Điêu Thuyền lả lơi bên Lữ Bố, nếu không có kế hoạch liên hoàn gì ở đây thì họ quả đúng trời sanh một cặp: trai thì đạo mạo khôi ngô thêm uy dũng hơn người, gái thì mặt hoa da phấn, dáng mảnh mai nét đẹp yêu kiều không khỏi làm mê đắm lòng người…đúng như câu “Trai anh hùng – Gái thuyền quyên”. Nơi hoa viên, tựa hồ như thế gian chỉ còn có chàng và nàng. Bên Lữ Bố, Điêu Thuyền nhẹ nhàng như thể tiên nga lạc bước sa chân xuống trần, cùng tiếng đàn du dương và điệu múa thiên thai Điêu Thuyền làm ai đó phải ngẩn ngơ và vô cùng vui sướng. Ánh sáng của trăng càng làm cho khung cảnh trở nên lung linh huyền ảo, cảnh vật cùng con người ngả nghiêng bốc men say.

Đang vui yến ẩm thì vợ cùng con gái của Lữ Bố đến phá hỏng cuộc vui, vốn đã đang giận khi vợ lớn Lữ Bố là Nghiêm Thị và ái nữ Lữ Phụng lên tiếng nặng nhẹ Điêu Thuyền khiến Lữ Bố càng nổi giận hơn đuổi vợ cùng con gái ra khỏi hoa viên và họ lại tiếp tục cuộc vui…

Cùng lúc đó quân sĩ tấu trình quân binh có biến động. Tinh thần đang không tịnh vì men rượu lại phải ra trận, nên dù có Phương Thiên Họa Kích cùng Ngựa Xích Thố cũng không thể thắng. Lữ Bố thiểu não trở về với tư thế bại trận mà từ trước tới giờ chưa thấy nơi chàng.

Kể từ đó, Lữ Bố hạ lệnh trong tam quân không được uống rượu dù chỉ một giọt. Có hai tên lính dám bất tuân thượng lệnh, Lữ Bố vô cùng tức giận, truyền đánh quân trượng làm gương tướng sĩ. Hai tên lính không phục ghi oán trong lòng, thừa lúc đêm khuya lén vào phòng Lữ Bố trộm Phương Thiên Họa Kích, Xích Thố sang đầu quân Tào.

Lúc này giặc Tào công thành. Dù trong tay không còn vũ khí lợi hại Lữ Bố vẫn cương quyết xuất trận thề một trận sống còn cùng quân Tào. Trước lúc ra quân chàng lại bị nước mắt giai nhân làm chùn chân, quả đúng như câu “Anh hùng nan quá mỹ nhân quan”. Điêu Thuyền với nét mặt thoáng buồn, tay ngọc bưng khay bạc trên đó là rượu, lại là rượu… nhìn thấy rượu Lữ Bố bất giác cảm thấy sợ hãi, lùi lại vài bước, cũng vì rượu mà chàng đã thành bại tướng. Nhưng khi nhìn thấy từng hạt châu rơi nơi khóe hạnh của mỹ nhân, chàng không đành lòng mà khước từ ly rượu tống biệt trước lúc ra trận. Đón nhận ly quỳnh tương từ tay người yêu uống cạn rồi cất bước lên đường, bỏ lại một bóng dáng đang dõi mắt theo…

Không ngoài dự đoán, lại một lần nữa Lữ Phụng Tiên thất thủ sa cơ, bị quân của Tào Tháo bắt trói về Bạch Môn Lầu, gia quyến cùng hai tướng thân cận của Lữ Bố cũng đồng chung số phận. Đến khi đòi nàng Điêu ra luận tội thì tình thế bị đảo ngược hoàn toàn… Dù đang trong hoàn cảnh là tội phạm nhưng khí chất phát ra từ nàng ngất trời. Từng bước từng bước tư thế ngẩng cao đầu, mọi người không hề thấy được trên gương mặt thanh thoát kia có một chút gì sợ hãi.

Không chút thương tình, cũng như những người trước Tào Tháo hạ lệnh đem Điêu gia trảm thủ gọi là làm gương cho nhi nữ. Không van xin mà bằng giọng nói đanh thép cùng lý luận sắc bén, nàng tự trở thành trạng sư để bào chữa cho chính mình. Nàng cho rằng mình không có tội, ngược lại là có công vì đã dụng nhan sắc giết kẻ gian và bảo tồn nghiệp Hớn. Vốn đã bị khuất phục với lý lẽ hữu tình hữu lý cộng thêm lời cầu xin tha tội của bá quan nên Tào Tháo tha tội nàng, ban cho Điêu Thuyền bạc vàng dinh thự ở đến cuối đời.

Nói đến Lữ Bố, khi thấy người yêu được tha vô tội thì chàng lại trở thành một kẻ khiếp nhược van Điêu Thuyền xin tội dùm để chàng được giảm án gia hình, bằng nét mặt và ánh mắt sắc lạnh quay lại nhìn người từng má ấp vai kề, Điêu nương chẳng chút thương xót mà thẳng thừng từ chối lời cầu xin cùng lời nói mai mỉa “Có chăng chỉ là trong mơ… cóc toan đòi tiên…” kết thúc cuộc tình giữa hai người, nàng quay phắt đi để lại nụ cười thỏa mãn ngạo nghễ.

Sau khi Điêu gia khuất bóng thì đến lúc Tào Tháo ra lệnh xử bá đao Lữ Ôn Hầu vang danh một thời. Tại Bạch Môn Lầu – Lữ Bố Quy Vị.

Tuồng cải lương khác
Vụ án Vương Ngọc Tuyền
76 lượt xem   03/02/2020
Đêm lạnh chùa hoang
63378 lượt xem   31/12/2019
Long Phụng Châu báo quốc
4:19:19
49 lượt xem   28/12/2019
Đêm lạnh chùa hoang
55 lượt xem   25/12/2019
Ngũ Long đại phá âm dương trận
67 lượt xem   19/12/2019
Bao Công tra án Ngũ Thử
47 lượt xem   19/12/2019